Sinonim: Bifurkasyo, bifurcatio.
Latincedeki bi- + furcatus‘un birleşmesinden türemiştir. İkiye bölünmüş, çatallanmış anlamlarına gelen sıfattır.
| Sayı | Tekil | Çoğul | |||||
|---|---|---|---|---|---|---|---|
| Hal / Cins. | Mask. | Fem. | Nötr | Mask. | Fem. | Nötr | |
| nominatif | bifurcātus | bifurcāta | bifurcātum | bifurcātī | bifurcātae | bifurcāta | |
| genitif | bifurcātī | bifurcātae | bifurcātī | bifurcātōrum | bifurcātārum | bifurcātōrum | |
| datif | bifurcātō | bifurcātō | bifurcātīs | ||||
| akusatif | bifurcātum | bifurcātam | bifurcātum | bifurcātōs | bifurcātās | bifurcāta | |
| ablatif | bifurcātō | bifurcātā | bifurcātō | bifurcātīs | |||
| vokatif | bifurcāte | bifurcāta | bifurcātum | bifurcātī | bifurcātae | bifurcāta | |